|
Phải luôn luôn học tập chừng nào còn một đều chưa biết. (Lxeneska)
|
|
|
Chuyện đời tự kể
Tâm sự người bán vé số (28/12/2009 )
Cha mẹ tôi quan niệm không có của cải thì ráng cho con đi học để đỡ vất vả hơn mình. Hiểu lòng cha mẹ nên sau khi tốt nghiệp trường trung học y tế, tôi vừa đi làm vừa đi học để thi tiếp vào đại học.
Nhưng rồi năm 1994, cha tôi đột ngột bị tai biến liệt nửa người, cùng lúc đứa em gái bị tai nạn giao thông rồi chuyển sang tâm thần luôn. Nợ nần bao vây, bán dần đồ đạc để chữa trị cũng không đủ, đành bán luôn căn nhà để trả nợ. Mẹ tôi và tôi dọn đến căn chòi lá cuối hẻm cụt dơ bẩn, lầy lội, không điện, không nước. Từ đó họ hàng, bạn bè xa lánh vì chúng tôi quá nghèo. Má tôi và tôi chọn cách bán vé số vì có thể vừa kiếm tiền vừa sắp xếp thời gian nuôi bệnh được. Không thể vay mượn ai, tôi đi bán máu được 200.000 đồng để làm vốn. Từ 5g-22g, tôi và má lang thang khắp các nẻo đường, quán xá. Lúc đầu, do mặc cảm tôi cứ giấu xấp vé số, đến chỗ vắng người mới dám lấy ra mời nên không bán được mấy dù đi hàng chục cây số. (Mãi sau này, tôi tự nhủ nhà mình nghèo do lâm bệnh chứ đâu phải bê tha trác táng, và bán vé số là nghề lương thiện thì sao phải mắc cỡ, thế là tôi dần bán được). Nhiều bữa về nhà người rã rời, không có tiền mua gạo, mua thuốc, còn phải chịu những cơn đập phá la hét của em tôi, có khi phải thức trắng đêm để vỗ về, năn nỉ nó. Có những hôm bán ế, không đủ tiền góp, má tôi và tôi phải chờ đến đêm mới rón rén về nhà, sáng phải đi thật sớm để tránh chủ nợ. Đã vậy má tôi còn bị giật mất xấp vé số cả triệu bạc, nhằm ngay lúc ở nhà em tôi lên cơn bệnh, đập phá đồ người ta phải bồi thường. Tôi lại đi bán máu, nghĩ nhất định phải kiếm được tiền để người thân không bị đói. Sống trong đau khổ triền miên, tôi đã có ý định tự sát nhưng rồi trách nhiệm làm con, làm chị đã lôi kéo tôi thức tỉnh. Vì nếu tôi chết rồi là hết suy nghĩ, hết buồn, nhưng cha mẹ và em tôi sẽ ra sao? Thế là tôi lại gượng cười, gượng nói. Lúc đi bán, tôi là người rất vui vẻ, lúc về nhà tôi rất hồn nhiên, nhưng thật ra đang chôn chặt một tâm sự đầy bão tố. Ngày tháng qua đi, nay đã 13 năm. Tôi cũng không hiểu vì sao tôi đã vượt qua được chặng đường thê thảm đó. Bây giờ phường cấp cho chúng tôi căn nhà tình thương và ba tôi đã đi lại được. Ông đã kiên trì tập cầm, tập đứng, tập đi, té xuống lại đứng lên đi tiếp, dù vã mồ hôi, dù đau hay đổ máu vì té vẫn không bỏ cuộc. Em gái tôi cũng tỉnh trí nhiều. Dù nhà tôi vẫn rất nghèo và tôi vẫn thường xuyên phải bán máu của mình để bù những lúc thiếu hụt, nhưng tôi không còn buồn vì tôi đã đứng vững trong nghịch cảnh. Tôi chỉ thiết tha mong mọi người đang có cuộc sống hạnh phúc ấm no, có lúc nào đó hãy nghĩ đến những người nghèo, vì nhiều khi chỉ một ánh mắt cảm thông, một nụ cười nhân ái mà bạn vô tình đã cứu lấy một gia đình. LÊ THỊ ÁNH THU (Vĩnh Long) |